... Cho niềm hi vọng mong manh!

Ngày 31 tháng 01 năm 2012 lúc 10:17

 

 

  

 

“Khoảng cách giữa tình bạn và tình yêu gần lắm

 phải không em và một khi đã quyết định bước

qua ranh giới đó muốn quay lại sẽ rất khó, khó

lắm em à, nhưng mỗi người chỉ được chọn một,

chỉ một mà thôi… Và có lúc anh cũng đã muốn

bước qua nó, bước qua để anh biết rằng anh đang

sống trong niềm hạnh phúc dẫu chỉ là  mong

manh nhưng rồi anh lại sợ, anh sợ anh sẽ đánh

mất tất cả những gì anh đang có, anh sợ một lần

nữa anh sẽ phải đối diện với sự thật của ngày đó,

của dĩ vãng đã xa rồi trong anh. Anh xin lỗi, có lẽ

anh làm em khó xử, anh biết em sẽ giận anh  

 nhưng đó là tất cả những gì xuất phát từ trái tim  

 anh mà anh muốn nói. Anh biết rằng người đó

đang phải lo toan bao nhiêu việc và đôi khi không

có thời gian để nghĩ cho bản thân mình nữa nhưng

anh lại không giúp được gì, anh chỉ biết đứng từ

đằng xa dõi theo từng bước của người đó mà thôi.

Anh đang cố giữ những gì anh đang có và anh sẽ

trân trọng những phút giây này, anh sẽ hi vọng,

một niềm hi vọng manh mà anh biết rằng có thể

sẽ chẳng bao giờ anh có được nhưng được hi

vọng và được chờ đợi chính là niềm hạnh phúc lúc

này trong anh.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Em biết, em sẽ không giận đâu anh à vì chính bản

thân em cũng đang khó xử, chính em cũng sợ, em

sợ tất cả, sợ mọi thứ xung quanh em, sợ những

cái của ngày hôm nay và của cả ngày mai chỉ là

mờ ảo. Sợ một phút giây mong manh thôi em sẽ

có tất cả, nhưng cũng chỉ giây phút nhỏ nhoi ấy

em sẽ mất những gì mà em có. Cuộc sống cho em

bao điều, cho em cảm nhận được cái gọi là hạnh

phúc, là tình yêu và cả đau khổ. Hạnh phúc với

em như giọt pha lê vậy, quá mong manh và rất dễ

vỡ. Một phút chốc thôi pha lê ấy sẽ vỡ ra hàng

nghìn mảnh nhỏ mà làm sao em có thể ghép lại

được, làm sao em có thể tìm lại được chính mình

qua bao nhiêu cái điều đã trãi. Em sợ vì chính em

còn không biết mình sẽ như thế nào, ngày hôm

nay với em là vậy nhưng ngày mai, ngày kia, ngày

kia nữa và cả những chuỗi ngày dài phía trước

làm sao em có thể nói hết, làm sao em biết được

điều gì sẽ đến.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Mỗi ngày trôi qua với em là mỗi ngày sống trong

suy nghĩ và cả cảm nhận. Mỗi ngày, mỗi ngày với

những câu chuyện của cuộc sống cho em biết

thêm nhiều điều, nhiều suy nghĩ, nhiều tâm sự và

cả lo âu. Em đã lớn lên từ trong những suy nghĩ

ấy, những suy nghĩ ban đầu của một người con

gái mới lớn về cuộc sống về những tháng ngày

sống trong bao giọt nước mắt. Suy nghĩ từ chính

câu chuyện của bản thân, cho bao nhiêu điều xảy

ra từng ngày của cuộc sống.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cuộc sống này muôn màu lắm phải không anh,

màu của hạnh phúc của hi vọng, của niềm vui và

xen lẫn trong đó là màu của nước mắt, của đau

khổ. Anh hỏi em tại sao em lại thích màu hồng,

màu xanh mà không phải là màu tím- màu

của xứ Huế. Không phải là em không thích đâu

anh à, em thích tất cả các màu, màu của cuộc

sống, màu của nước mắt của đau khổ để cho em

biết quý những giây phút hạnh phúc, cho em biết

trân trọng những gì mà mình đang có. Trãi qua

đau khổ con người ta sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ biết

nâng niu từng khoảnh khắc mà mình đã phấn đấu

cố gắng để có được phải không anh. Em yêu màu

hồng bởi màu hồng là màu của những điều tốt

đẹp, màu của hạnh phúc. Em biết cuộc sống với

một màu hồng hạnh phúc luôn là điều mong chờ

của mỗi người ngay từ chính lúc mới sinh ra và em

cũng vậy, em đã từng có được cái màu hồng ấy,

nhưng màu hồng đó quá mong manh cho em nên

em càng trân trọng nó.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lớn lên với bao nhiêu điều của cuộc sống em đã

không còn là một đứa con gái quá vô tư như ngày

đó nữa. Anh nói đúng, em nói cười là vậy, vui vẻ

là vậy nhưng đằng sau đó có ai biết được  em

đang khóc cho chính mình... Và màu xanh, anh

biết màu xanh là màu của điều gì không, đó là

màu của sự hi vọng. Em thích màu hi vọng, hi

vọng vào một hạnh phúc mong manh và xa xôi, hi

vọng vào những gì em đang cố để thực hiện, hi

vọng cho chính bản thân em và cho cả cuộc sống

mà em đang từng ngày trãi qua, hi vọng cho bao

nhiêu điều em không thể nói trước, hi vọng cho

tất cả mọi người sẽ tìm thấy được hạnh phúc của

chính mình….

 

 

 

 

 

 

 Anh biết không đôi lúc em cũng khao khát, thèm

muốn được hạnh phúc, được như bao nhiêu con

người khác, một cuộc sống không phải suy nghĩ

nhiều, không phải lo toan, một cuộc sống hạnh

phúc bên người mà mình yêu thương, một bờ vai

sẽ che chở cho em và làm chỗ dựa cho em mỗi

lúc em buồn. Nhưng em không thể ích kỉ như vậy,

em khác người ta, cuộc sống em không như họ,

em vẫn hi vọng, vẫn mong chờ nhưng đó chỉ là hi

vọng. Cuộc sống của em là thế, em biết mình

đang sống cho ngày hôm nay và gặp anh đã là

một niềm vui cho em, còn ngày mai, những ngày

sau tất cả chỉ là hi vọng và mơ ước.

 

 

 

 

 

 

 

Nếu biết trước rằng bước qua là một khó khăn và

khi bước qua rồi sẽ không thể nào quay trở lại và

có thể sẽ mất tất cả vậy thì hãy sống thật tốt cho

ngày hôm nay, cho niềm tin và bao hi vọng đang

chờ đợi phía trước. Hãy cùng nhau trân trọng và

nắm giữ những phút giây hạnh phúc nhỏ bé này

anh nhé!

 

Bình Luận

Mã xác nhận

Gửi bình luận

Bình luận của bạn có thể dài tối đa 500 ký tự. Bạn cũng có thể bình luận cả khi chưa đăng nhập

barbiehuyen1993 Ngày 20 tháng 02 năm 2012 lúc 08:08
maicara Nếu biết trước rằng bước qua là một khó khăn và khi bước qua rồi sẽ không thể nào quay trở lại và có thể sẽ mất tất cả vậy thì hãy sống thật tốt cho ngày hôm nay, cho niềm tin và bao hi vọng đang chờ đợi phía trước. Ngày 13 tháng 02 năm 2012 lúc 10:56
nguyenhoanghoaki Mình cũng thích màu xanh, mình luôn hi vọng có 1 ngày, 1 ngày người ấy sẽ quay lại và ở bên mình mãi mãi. Có thể những gì bạn nói là đúng, ngày mai, ngày kia và kia nửa không biết cuộc sống của mình như thế nào, bởi vậy ta hãy sống và cảm nhận hạnh phúc của ngày hôm nay. ! Ngày 11 tháng 02 năm 2012 lúc 10:45
juno506vn uk thì nếu bước qua được rah giới TB và TY thì hãy cứ yêu đi ...dù rằng khó nói trước đc điều gì...?! Ngày 10 tháng 02 năm 2012 lúc 08:42
hoakute9x Bài viết của bạn ẩn chứa nhiều điều thú vị trong cuộc sống, trong niềm thương yêu và hy vọng. Hãy sống tốt đẹp cho hôm nay và cả ngày mai, cùng nhau tôn trọng nâng niu những kỷ niệm đẹp. Hãy gần nhau hơn nói cho nhau những nhẹ nhàng êm ái như bài viết của bạn nhé. Ngày 09 tháng 02 năm 2012 lúc 01:52

Chào mừng bạn đến với cộng đồng Imuzik

  • Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia cộng đồng, xin mời bạn xem phần HƯỚNG DẪN để biết cách sử dụng cộng đồng.
  • Để gửi bài viết bạn phải đăng nhập diễn đàn bằng tài khoản đã đăng ký trên imuzik.com.vn imuzik.com.vn
  • Nếu bạn chưa có tài khoản hãy click vào đây để đăng ký ĐĂNG KÝ

Thành viên nổi bật

hetcach113
bauzibaby
love_thanh35
maicara
khoa36
phuongcan291183
kylmyt
langtu_luhanh_codoc
vitcon_1837
cuonghuong
doremon123
mimogi
thutrang345
sunsun12
langdinhgiap
toiyeuviettel
hoadesign140284
theblackmoon
congchua_buongbinh

blog mới nhất

Chính là anh!

LoveImuzikViettel
Bình Luận:  0
Lượt Xem:  32