Đưa tay vuốt khẽ ánh nắng chiều, nhạt thếch... Nhíu mắt, ta lặng
ngắm từng khoảnh khắc long lanh trên phố thị ồn ã cuối năm. Chiều buông một chút gió lành, ta chạnh lòng nhớ sao những ngày Đông đáng nhớ. Người người cứ vội vã, mất bao nhiêu thời gian để nhớ, và nhớ bao nhiêu để có thể quên đi tất cả nỗi sầu muôn kiếp...
Có chút rúng động tâm hồn khi cơn gió nào chợt qua đây.
Ta ru mình trước những con sóng vỗ cùng những mênh mang trong cuộc
đời… Đôi khi vô tình quên hay nhớ... vô tình ta chợt thèm một chút nắng, khẽ lướt qua cho môi mềm thách thức với tiết trời hanh hao rét buốt..................

Tiếng gió nào gợn sóng mặt hồ với chiếc lá khô cong queo, lạc lõng,
văng vẳng bên tai "Nỡi nhớ mùa đông" thấm đẫm những thiết tha.
Bao lâu để một con người có thể nhận ra rằng dù khổ đau hay vui sướng thì một ngày vẫn trôi qua. Thời gian chẳng bao giờ
ngưng đọng lại mãi, cuộc sống chẳng bao giờ cho ta những nỗi xót xa quá dài, mà cũng chẳng mấy khi để ta hạnh phúc đến “bội thực”… Ngày vẫn trôi dù đôi khi ta muốn ngưng đọng…