Trời bao dung...
Đất bao dung...
... và con người cũng phải tự biết bao dung... cho chính mình... và cho tất cả những bạc nhược, phù phiếm của cuộc đời
Nhiều lúc ta cứ tự huyễn hoặc, viển vông cho chính cuộc sống này... mà chẳng biết chông gai vẫn luôn giăng hàng cản lối trên những con đường có bước chân qua.
Gió, nước, mây trời kia... chẳng lung linh huyền ảo mãi với thời gian, chúng sẽ thay đổi, sẽ tan ra cùng ngút ngàn bọt khí... đi đâu... về đâu... Nào ai có thể đoán định?
Ta muốn kéo lại... chỉ ngày hôm qua
... kéo lại đây nhưng khờ dại nông nổi
... kéo lại đây những giây phút ta thỏ thẻ bên người mà kể lể về chuyện có ai tặng hoa, viết thư làm quen? mẹ đã mắng mỏ chê bai ta thế nào? thi cử kém cỏi thất vọng ra sao??...
cùng với nỗi buồn đã hằn sâu trong tâm thức
... kéo lại đây khoảnh khắc đẹp như mơ trên chiếc xe đạp màu xanh lốp xẹp lép vì ta và người hôm ấy... Bức ảnh cũ kĩ, lưu bút nhỏ nhỏ xinh xinh liệu còn hiện hữu trong 1 góc kí
ức của người về ta hay không?
... kéo lại cả giọt nước mắt dại khờ đã lăn dài trên má... nóng hổi... day dứt... pha lẫn cả xót xa
Xin người hãy mở lòng với ai đó đi, đừng đứng đó mà van lơn ông trời mãi nữa. Sợi tơ duyên tình ngày nào đã trở nên mỏng manh, vô hình trước muôn vàn sóng gió của cuộc đời này
rồi. Người bảo ta tàn nhẫn, lạnh lùng... ta chấp nhận, vì với ta trong tình yêu không bao giờ có mặt của sự thương hại, nếu ta vẫn cứ cố gắng để yêu người thì liệu người có viên mãn với thứ hạnh phúc méo mó, giả tạo ấy suốt cả cuộc đời này hay không? Rồi thời
gian sẽ khiến chúng ta mỏi mệt... rồi sẽ nhẹ nhàng mà từ bỏ tất cả chỉ để đổi lấy một phút giây êm đềm.
Xin người đừng cố tỏ ra là mình mạnh mẽ như thế nữa, ta biết nỗi đau chia xa nào phải của riêng ai, ta cũng đang rất cố gắng gạt đi hình ảnh của người sang bên lề cuộc đời này
mà sống tiếp... Ta không thể cứ mãi hoang hoải giữa bộn bề những âu lo. Ngày mai ta hứa sẽ mở lòng mình thêm 1 lần nữa...