Hãy cuốn đi tất cả những màu đen tối trên con đường đời mà tôi đi qua, để lại cho tôi những ước mơ xanh giản dị như màu của trang giấy trắng thay bởi màu
trắng xóa của dòng nước lũ cuộc đời.
Khi tóc thầy bạc
tóc em vẫn còn xanh
Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã lớn khôn rồi
Thời gian trôi mau
Cầu Kiều thầy đưa qua sông
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường
Một con đò sang ngang
Ôi lòng thấy mênh mang
...
Bài học làm người em vẫn nhớ ghi
Công cha nghĩa mẹ ơn thầy.

Bài học làm người em vẫn nhớ ghi
Một chữ cùng là thầy, nửa chữ cùng là thầy. Đó là lý lẽ đạo đức tự nhiên của em, của bạn và tất cả những người đã một lần
trong đời cất lên tiếng "Thầy". Mãi về sau này khi sóng nước cuộc đời cứ từng gợn, từng cơn ào ạt vỗ vào cuộc sống em mới thấm được như thế nào là một chữ, nửa chữ. Phải chăng chữ "Thầy" là một vật chất không tồn tại, "Thầy" như một cơn gió nhẹ thoảng qua
lặng lẽ mang yêu thương thì thầm bên tai những âm thanh vang vọng mãi cuộc đời mỗi người. Và "Con Đò" một vật chất tồn tại lặng lẽ giúp biết bao thế hệ học sinh chúng em vượt qua những dòng nước lũ cuộc đời.
Hình ảnh tôi không thể quên được với suy nghĩ học trò thật hồn nhiên và nhỏ bé. Triết lý đạo đức không thể thiếu được "Một chữ cũng là thầy nửa chữ cũng là
thầy" ấy vậy mà chúng em có biết đâu. Thường ngày chỉ có miếng bánh, cái kẹo chúng em chia sẻ cùng chứ "một chữ" thì làm sao mà sẻ chia cho được. Thầy ơi thầy lừa chúng em... thật buồn cho người lái tri thức. Nhưng người lái tri thức không thể dừng lại ở giữa
giòng được. Đã giảng đã dậy đã mất rất nhiều thời gian nhưng chúng em vô tình hay cố tình không hiểu...thầy vẫn chậm dãi (Trong văn tự cổ chữ tượng hình thì nhiều bộ phận ghép lại mới thành từ thành ngữ, có gì là lạ khi "một chữ" "nửa chữ" phải có cấu tạo
mới thành).


Chúng em biết ơn thầy
Khi vào cuộc sống thực tại mang những mảnh ghép mà "thầy" đã thiết kế vào tâm hồn chúng em, ghép lại mới thấy muôn màu khoe sắc, xanh, đỏ, tím, vàng, lục,
lam, chàm, tím. Màu của bình yên, màu của bóng tối, màu của chông gai...Và giá như, thầy ơi luôn vang vọng trong chúng em, thúc giục chúng em để có đóa hoa ngũ sắc kính dâng lên thầy vào ngày ý nghĩa nhất ngày "Nhà giáo Việt Nam".
Ai rồi cũng đến lúc trưởng thành và chọn cho mình một nghề để nuôi sống bản thân, gia đình. Trong xã hội, không có nghề nào gọi là cao sang hay thấp hèn vì
chính mình đã chọn, lao động bằng mồ hôi nước mắt của bản thân thì đồng tiền đó có nghĩa không ai có quyền khinh miệt hay bôi nhọ. Đó là một người lao công quét đường với tiếng chổi khuya ru giấc ngủ êm đềm của mọi người. Hay một bàn tay nhân ái đang từng
giây, từng phút đối mặt giữa sự sống và cái chết của nhiều người, để rồi nụ cười nở trên môi khi họ thành công trong sự nghiệp tâm đức. Dù cho chúng ta là ai, ở bất cứ địa vị nào thì chúng ta cũng lớn lên trong sự dạy dỗ của bậc cha mẹ và thầy cô. Có thể nói
rằng ai cũng từng một lần được lớn lên trong sự dìu dắt của người thầy, người cô. Ai cũng biết được nghề giáo là thế nào nhưng mấy ai biết hết ý nghĩa và những việc làm thầm lặng của những người đáng kính ấy.

Người lái tri thức về chân trời
Nghề giáo thường được nói đến như nghề lái đò và thầy cô được ví như những người đưa đò. Những chuyến đò âm thầm chở từng lớp người, từng lớp học trò ngày
ngày đến bến bờ tri thức. Con đò cứ lặng lẽ theo dòng thời gian mang người lữ khách đến nơi họ cần đến. Trên con đường bến bờ ấy không phải lúc nào cũng được suôn sẻ, đôi khi họ gặp phải sóng dữ, khó khăn, trở ngại. Vì tình thương yêu bao la của chính mình
như ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim đã giúp người lái họ vững tay chèo tiếp tục cầm lái. Những con đò lặng lẽ ấy có biết rằng người lữ khách hôm nào mấy ai nhớ về mình không? Hay chỉ là người đi đò qua sông rồi lại quên ngay bến sông với người lái đò ngày
nào? Trong tâm tư của những con người đáng kính này lúc nào cũng chuẩn bị sẵn, mỗi nhà giáo đều biết và chấp nhận sự thật đó. Đó là cái khác nhau về nét đặc trưng của nghề giáo và nghề khác. Người đưa đò không đòi hỏi người đi đò phải nhớ công ơn của mình
mà họ nhận ra rằng trách nhiệm của họ là phải đưa lữ khách cặp bến an toàn. Trong bước đường tương lai sau này khi gặp lại nhau chỉ cần chúng ta gật đầu chào hỏi với một nụ cười thân thiết với người, thế là họ cũng đủ ấm áp. Với bao lớp học trò qua nhiều cấp
dạy thì mấy ai nhớ hết nhưng trong lòng họ biết rằng ta là đứa học trò cũ ngày nào. Sự diễn biến tâm lý trong tâm trí của người Thầy là thế đó - những hy sinh thầm lặng mà lũ học trò chúng ta nào hay biết. Người Thầy còn như một nhà làm vườn, đêm ngày ươm
trồng chăm sóc cẩn thận cho hạt giống của mình mong sao chúng có thể lớn nhanh, khỏe mạnh để mang màu xanh có ích cho đời. Điều nhà làm vườn đang gieo trồng ở đây là hạt giống tâm hồn, sự nghiệp trồng người. Họ đã cung cấp cho chúng ta một hành trang vững
chắc, một kiến thức vững vàng. Đó là thứ tài sản vô giá để chúng ta chập chững bước từng bước vào cuộc sống đầy chông gai và thử thách.

Áo trắng em đến trường
Ước mơ xanh
Ước muốn ngày nào ôm ấp trong tim mai đây là cô giáo
Kìa đôi mắt tròn xoe, kìa đàn em thơ ngây
Hôm nay em đứng đây trong niềm mơ ước lớn
Nghe tiếng trống thân thương dưới nắng sớm quê hương
Rung trong bao tâm hồn đẹp khúc hát mùa xuân
Vườn ươm mến yêu ơi sớm chiều em say sưa
Những búp non tươi đẹp rực trong nắng mai hồng
Rồi năm tháng trôi qua từng đàn chim cất cánh
Ước muốn xây đời vui giữa bao vườn thơm. (cất cánh xây đời ca bài ước mơ xanh).
Và một mùa thu đã đến, một mùa tựu trường, một năm học mới lại sắp bắt đầu, các thầy cô lại vất vả đem những kiến thức truyền lại cho các em những thế hệ
tương lai của đất nước. lúc này mình mới cảm được ý nghĩa của lời bài hát " khi tóc thầy bạc tóc em vần còn Xanh. Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã khôn lớn rồi. Cầu Kiều thầy đưa qua sông tuổi ấu thơ như hoa nở duới mái trường". Dòng thời gian êm đềm trôi
mãi, nó không chờ đợi một ai. Nhìn ngắm lại những người hằng ngày đứng trên bục giảng thì ắt hẳn chúng ta thấy được sự thay đổi. Khuôn mặt ấy đã xuất hiện nếp nhăn, mái tóc kia không phải là hạt bụi phấn vô tình ngày nào mà đó là những sợi bạc của tháng năm.
Hằng ấy những nếp nhăn và sợi bạc của thời gian phải chăng là do lỗi lầm ngày nào của chúng ta? Ước muốn lớn nhất của em bây giờ chỉ mong sao có một chuyến đò ngược dòng sông, ngược dòng đời để đưa chúng em về với mái trường về với tuổi thơ về với màu áo trắng
thơ ngây, em nguyện sẽ là vị khách đầu tiên xin được bước lên chuyến đò ấy. Và em hứa em sẽ ngoan, sẽ nghe lời thầy cô, sẽ yêu mến bạn bè...Thời gian ơi!

Chúc mừng thầy cô
DangBa4343