"Anh ơi nếu đừng dang dở
Nếu đừng dang dở
Thì tình ta như bài thơ
Đẹp như giấc mơ
Em ơi lệ ướt hoen mi
Còn ước mong chi
Kiếp sau chờ nhau em nhé
Thôi sầu biệt ly
Ước cũ thề xưa nhắc bao niềm nhớ
Nhiều khi trong đêm mơ hồn dật dờ
Mộng thấy bóng hình ai xa mờ
Em ơi chốn nao biết em về đâu ?
Xót xa cho lòng nhau thư nhạt màu
Nát tan duyên tình đầu
Đành phụ lòng nhau
Ai trong tay ai đầu xóm vắng im lìm
Ai rung lên tiếng mất ngàn câu tiếng đêm
Mong cho duyên nghèo mai nắng gieo thêm
Từng tiếng sóng đêm, màn đêm tịch liễu
Nghe ai thoáng ru câu mê chiều
Nghe không gian tiếng yêu thương nhiều
Hứa cho đời thôi đìu hiu
Thuở loài người có tên trước biển
Và không ai gọi biển như bây giờ
Có chàng trai tên Biển
Cùng yêu thương cô Muống chân tình
Biển mải mê, bơi tìm luồn cá
Con nước vô tình, cuốn Biển trôi xa.
Muống âu sầu, ngồi chết bên bờ
Đời gọi tên từ đó loài hoa
Loài hoa muống biển
Đời gọi tên, từ đó bông hoa trắng xinh xinh
Nhụy hoa buồn tim tím
Mùa xuân không về phố bao giờ
Để đêm đêm nghe biển hát vọng về
Một chuyện tình ngày nào lòng chưa nguôi xót xa ôi buồn
Đây quán bên hồ đã một thời ân ái tàn buồn còn dư hương
Nghe lòng nức nở rồi chợt thương số phận
khóc đời mình dang dở đôi dòng lệ tuôn
Kỷ niệm nào chợt về làm tương tư giấc mơ xưa tội tình
Giây phút thẫn thờ giữa rừng mù sương trắng
chạnh lòng mình lặng thinh
Như hồi tưởng lại ngày đầu tiên lỗi lầm
để giờ này nuối tiếc đến một người thương
Thôi hết rồi xin trả về những ân tình nhận khổ đau một mình
Đời em như thông xanh giữa trời
Gió mưa một đời hiu hắt buồn tả tơi
Ai khóc ly tan kiếp phù du sớm nở tối tàn
Buồn nào hơn đêm nay, buồn nào hơn đêm nay khi ngoài kia bão tố đầy trời từng cánh lá cuốn gió rơi vào lòng đêm thâu thương thầm mối tình ngâu. Ngày về ôi xa quá cánh nhạn còn miệt mài trong nắng cùng mê say, lạc bầy chim chíu chít hai phương trời cách biệt đêm trừ và đêm mong. Ta đã quen, quen từng hơi thở, quen tiếng cười và sóng mắt đưa tim tháng mùa đông cây rừng khô trụi lá chưa bao giờ một phút sống xa nhau thương những đêm trăng tà soi xóm vắng đưa nhau đưa nhau về anh viết thành bài thơ, thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.
Hết những ước mơ lệ tuôn gối nhỏ
Đêm dài rưng rưng nhớ
Cuộc đời từ đây u buồn ngang trái để mình em đắng cay
Anh nhớ hay chăng?
Anh nói rằng trọn đời yêu em
Sao nỡ đành lòng nào lại quên
Sao tình yêu hóa ra hận sầu.
Sao dịu êm hóa ra nghẹn ngào.
Sao cuộc đời tựa chiêm bao.
Câu ""tình yêu giữ không nhạt màu""
Câu ""mình thương đến khi bạc đầu"" bây giờ trả lại trăng sao.
Anh ra đi, nơi trời xa xứ lạ
Nhắn gửi gì về miền đất quê ta
Anh vô tư hay là anh còn nhớ
Những con đường tình tựa ngày qua
Anh đi rồi, có nghĩa là xa xôi.
Tôi ngóng chờ cũng chỉ là chờ thôi
Làm sao ngăn được bước
Người ở lại chung hướng đời
Tình mình đành chia phôi
Mắt lệ buồn, tuôn mặn bờ mô
Đường về một đêm mưa gió tả tơi
Buồn theo gót chân nghe lòng rã rời
Dư âm đâu đây nhắc nhớ một người
Ngày xưa hai đứa đẹp đôi
Giờ đây chỉ có mình tôi
Lạnh lùng hàng cây im đứng buồn tênh
Tình nhân thấy đâu ta buồn với đời
Mưa thu bay bay thấm ướt vai gầy
Tình yêu đã chết từ đây
Giọt mưa hay nước mắt đầy
Tôi đi trong gió mưa xin trời cho chút hương thừa
Cuộc tình người thắng ta thua
Và đây thư tình xưa ai dùng lời yêu dối lừa
Hay tình đã bị tiền mua
Vì nhớ thương đời hoa mà viết lên bài ca
Dù rằng năm tháng dài một lòng thương nhớ hoài
Tình này không hề nhạt phai
Dù rằng năm tháng dài một lòng thương nhớ hoài
Tình này không hề nhạt phai
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập