"Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Bước chân em giữa không gian, hoàng hôn thua màn đêm.
Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông
Hàng cây thẩm màu đèn lên phố phường
Giờ đây hơi sương giá buốt
Biết ai thương bước cô liêu
Một người đi trong sương rơi
Đà Lạt ơi, có nghe chăng Cam Ly
khóc tình đầu dang dở
Đêm xuống Than Thở vang cung hờn,
Thêm xót xa tâm hồn
Người đi trong bóng cô đơn.
Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Biết ai thương bước cô liêu
Một người đi trong sương rơi
Đà Lạt ơi sương xuống chơi vơi có nghe lòng chớm lạnh lạnh hoàng hôn lạnh cả gió mưa rừng. Dòng thác cheo leo đồi dốc chập chùng. Đà Lạt ơi nàng thơ của người thi sỹ, làm lạnh linh hồn vỡ vụn của mùa xuân. Gió lạnh chiều về để tự hỏi con tim. Đời lạnh lẽo hay tim nàng cô độc. Tôi đang cô đơn hàng thong ơi đừng trêu chọc. Đôi mắt kẻ mơ màng nàng tên là mây trắng.
Mây trôi lang thang nàng không định hướng còn ta là thông xanh là tiếng gọi ân tình. Cam Ly ơi hãy viết chuyện đôi mình. Dù ở dân gian khóc tình đầu dang dở nhưng than thở làm gì cho tàn úa một ngày xanh. Nàng hãy cùng tôi dạo cung oán cung thương để Đà Lạt vấn vương hồn thi sỹ. Tạo hóa sinh ra cho đời tuyệt mỹ để Đà Lạt mơ màng nghe hơi thở của thời gian. Tôi vẫn là tôi của vấn vương là sương Đà Lạt giữa vương buồn. Nếu mai xa cách đời vẫn nhớ. Nhớ một nàng mây của vấn vương.
Không nếu nói vấn vương không phải là mây với gió là bướm với hoa mà cả một thiên đường. Thiên đường của tình yêu láp lánh cánh hoa đào. Cũng như tôi với nàng không gắng mình gặp gỡ để tiếng chuông buồn Đà Lạt hoàng hôn.
Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ
Gần nhau xa nhau mấy núi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi Đà Lạt trăng mờ. Đà Lạt ơi nhớ về nàng như nhớ sắc ngàn hoa nhớ thong reo nhớ nhiều phố lạnh. Nếu nàng là mây tôi sẽ là làn gió mát. Gió sẽ lùa mây bay tận chân trời. Mỗi chiều về chiều của ngàn mây cùng sương phủ vây quanh thành khói trắng. Đà Lạt ơi nếu sương không còn rơi nữa và làn mây không tụ lại nơi này. Đà Lạt sẽ buồn vì không sương khói mong manh. Đời sẽ mất những vần thơ ca tụng. Em nay mây khói hữu tình xin một lần nhìn Đà Lạt hoàng hôn.
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập