"Giờ còn gì đâu vầng trăng xưa phai màu
Dở dang đến mối duyên đầu
Trời làm mưa ngâu cho mắt em u sầu
Khi mình cách xa nhau
Biết sẽ về đâu trong đìu hiu lạnh giá
Dư âm hồi chuông đổ
Chạnh lòng thương cố nhân.
Ta xa nhau biết tìm em chốn nao
Mắt lệ sao tuôn trào
Nghẹn ngào giây phút chia ly
Em ra đi giáo đường xưa buồn lắm
Chuông nhà thờ vang vọng
Tiếng lòng vào mênh mông
Tiếng lòng vào mênh mông để khóc thương cho một tình yêu vụng dại. Em có ngờ đâu tình tan gang trái ngoảnh mặt bước đi nghe tê tái tâm hồn. Em về đâu giữa đêm tối lạnh lùng. Chuông giáo đường từ xa vang vọng thương cho cuộc tình sớm vội ly tan. Tuổi dại khờ chưa biết chuyện dở dang. Nếm trải đắng cay mới hiểu được chữ ngờ. Chốn cũ hẹn hò giờ quạnh quẽ bơ vơ biết tìm đâu một vòng tay ấm.
Ngày nào ta nói câu tình chung thương dài lâu
Bên nhau ngọt ngào say đắm trao nhau biết bao ân tình
Mình đến bên nhau tình yêu trong sáng quá đằm thắm ước mơ trang giấy học trò
Đâu biết cô đơn trong vắng đợi chờ
Ngày hai buổi đến trường học tập chung lớp chung trường tình đẹp tựa bài thơ.
Nắm tay hẹn hò cùng chung một ước mơ xây dựng tương lại bằng đôi bàn tay trắng. Đâu hiểu tình yêu một vườn trái đắng. Hai quả tim vàng đâu giữ được lầu son.
Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm giờ tan theo gió mây. Em đã xa rồi vui sống bên người
Chỉ vì hộ đối với môn đăng đôi ta chia biệt bức tường hèn sang cách ngăn. Nuốt lệ đắng cay đứng lặng nhìn người yêu ngậm ngùi bước sang bến khác. Anh không trách em hững hờ phụ bạc chỉ buồn cho thế giới ngăn tình. Đừng nghe anh đừng tự trách lòng mình bởi cái định kiến khắt khe muôn đời không thay đổi biết bao cuộc tình phải đổ vỡ ly tan. Tuổi dại khờ đâu nghĩ đến hèn sang mình đến với nhau bằng tình yêu chân thật. Bước lên xe hoa nghe tim mình chết lặng. Thương lắm anh ơi nghe cay đắng chuyện tình buồn.
Nụ hồng tàn phai
Tình yêu xưa vụng dại
Từ khi em bước theo chồng
Rượu nồng không say
Nghe tái tê đêm dài
U hoài có ai hay
Cố níu thời gian nhưng thời gian lặng lẽ
Trôi đi vào vô tận
Cho lòng buồn thương cố nhân.
Gần gũi tấc gang mà nghìn trùng xa cách. Đàng gọi cố nhân trong cay đắng nghẹn ngào. Em muốn kéo dài phút giây gặp gỡ. Nhưng thời gian vô tình đã giết chết đôi ta. Ngoài trời lất phất mưa sa hai ba dòng lệ nhạt nhòa trong tim.
"
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập